Cuối cùng cũng bước vào cung điện của Giải Trĩ Thần Quân.
Tôi cho rằng cung điện rộng rãi cao cấp như vậy, bên trong nhất định sẽ rất xa hoa chứ, nhưng sau khi đi vào mới biết, nơi này rất giản dị, trong cung điện lớn như vậy, chỉ có mấy cây cột bạch ngọc, phía trước là một cái đài bằng bạch ngọc, trông có thể ngồi hoặc nằm, nhưng trừ cái này ra, bên trong cung điện cái gì cũng không có, trống rỗng.
Giải Trĩ Thần Quân nhìn ánh mắt kinh ngạc của tôi, khẽ mỉm cười, phất tay một cái, ngay lập tức xuất hiện hai cái đệm ngọc, và một cái bàn ngọc xinh xắn.
- Hàn sư, mời ngồi.
Giải Trĩ tỏ ra rất lịch sự, tôi thì ngược lại có chút câu nệ, cẩn thận ngồi xuống, anh ta thì ngồi trên một cái đệm khác, Lam Ninh cười đứng ở sau lưng chúng tôi, không biết bưng từ đâu ra một mâm hoa quả đặt trên bàn ngọc.
- Công tử mời dùng, không cần khách sao, đây là quả dao trì, ở nhân gian rất hiếm thấy.
Lam Ninh chào hỏi, rồi lấy một quả đặt ở trước mặt tôi.
Tôi kinh ngạc nói:
- Quả dao trì? Không phải chứ, ở đâu ra vậy?
Lam Ninh lặng lẽ nói:
- Đương nhiên là Thần Quân trồng rồi, ở chỗ này của chúng tôi có rất nhiều như là quả ngọc thụ, quỳnh tương ngọc dịch, …
Giải Trĩ Thần Quân cắt đứt lời của cô ấy, nói:
- Lam Ninh nói bậy, ở chỗ này của chúng tôi chỉ có một cây tiên, từ đâu ra mà có rất nhiều?
Lam Ninh lặng lẽ lè lưỡi một cái, cười hì hì, không dám lên tiếng nữa, tôi hiếu kỳ hỏi:
- Thần Quân, không phải anh nói nơi này là ảo cảnh bên trong ngọc tỳ hưu sao, vậy cây tiên từ đâu đến?
Giải Trĩ Thần Quân cười một tiếng, nói:
- Chỗ này của tôi như thật như ảo, cậu nói là ảo cảnh cũng đúng, nói là thực cảnh cũng đúng, nhưng mà, cây tiên kia là thật.
Tôi nghe thấy hơi mơ hồ, Giải Trĩ Thần Quân giải thích:
- Thực không dám giấu gì cậu, ngọc tỳ hưu này, vốn chỉ có một lối vào mà thôi, ngàn năm qua, cậu là người đầu tiên đi vào.
- Lối vào?
Lời của anh ấy tôi có chút không hiểu, nhưng mà tôi cũng nhân cơ hội để hỏi ra vấn đề tôi đã thắc mắc từ lâu.
- Thật ra thì tôi có một thắc mắc, luôn muốn hỏi anh, nếu… Ừm, anh thân là Giải Trĩ, tại sao lại ở bên trong một cái ngọc tỳ hưu…
- Ha ha… Thật ra thì tôi cũng rất buồn rầu vì vấn đề này, được rồi, thật ra thì chuyện là như vầy…
Giải Trĩ Thần Quân ha ha cười to, dường như tâm tình hôm nay của anh ta cũng không tệ, hai tay ôm đầu gối, kể cho tôi biết tại sao anh ta lại ở bên trong ngọc tỳ hưu.
Anh ta nói, ngàn năm trước, khi đó anh ta còn rất là nhỏ, lúc ấy Giải Trĩ Thần Quân còn ở cùng với cha của anh ta, cùng nhau sống ở nơi tiên cảnh đất lành này, cho tới bây giờ cũng không đi ra ngoài, có lúc, cha của anh ta sẽ kể chuyện về nhân gian, chuyện của thiên cung, những chuyện này khiến cho anh ta cảm thấy rất mờ mịt, nhưng cũng làm anh ta cảm thấy tò mò.
Tạm thời gọi là Tiểu Giải Trĩ đi, lúc đó, Tiểu Giải Trĩ dần lớn lên, đã chạy khắp nơi tiên cảnh đất lành này rồi, chơi cũng chán rồi, vậy nên cả ngày đều suy nghĩ muốn đến nhân gian chơi một chút.
Nhưng mà cha của anh ta luôn lắc đầu, cảnh cáo anh ta, bây giờ nhân gian rất nguy hiểm, khắp nơi binh hoang loạn mã, không dễ đến. Nhưng Tiểu Giải Trĩ trời sinh vốn tính hoang dã, hơn nữa còn thừa kế tính tình của cha Giải Trĩ, thế nên cha anh càng không muốn cho anh làm, thì anh càng muốn làm chuyện đó.
Sau đó, anh ta từng lén bỏ trốn mấy lần, nhưng đều kết thúc trong thất bại, nguyên nhân rất đơn giản, nơi bọn họ đang ở là một thế giới độc lập, thoát khỏi nơi này, thì sẽ song song với một không gian khác, nếu không có pháp lực xé không gian, thì không thể đi vào.
Tiểu Giải Trĩ rất không cam lòng, vì vậy ra sức tu luyện, qua mấy trăm năm sau, cảm thấy mình đã tu luyện xong rồi, liền trộm đi thử nghiệm, nhưng mà khiến anh ta không nghĩ tới, lần này mặc dù đã thành công xé không gian, nhưng vẫn bị thất bại, hơn nữa còn gặp nguy hiểm.
Tình hình lúc đó là như vầy, lúc ấy Tiểu Giải Trĩ mất rất nhiều sức lực xé được một lối đi không gian, nhưng mà lại không biết vị trí của nhân gian, trong lối đi là một mảnh hư vô, anh ta xông vào thì hai mắt hóa đen, hoàn toàn không biết đi đâu, kết quả chạy loạn một lúc, không hiểu sao xông vào một không gian khác.
Mà ở trong đó, lại là không gian của ma vực.
Lần này, Tiểu Giải Trĩ đã gây họa, trong lúc vô tình đã thả ra ác thú Cùng Kỳ, nhưng mà cũng may con Cùng Kỳ kia chỉ là một con ấu thú, lực lượng của hai ngươi cũng không chênh lệch nhau lắm, đúng là trời sinh oan gia, sau một trận đại chiến, Cùng Kỳ trốn vào nhân gian, còn Tiểu Giải Trí sau đó thì bị cha bắt về cung điện bạch ngọc.
Sau một lúc tra hỏi, Giải Trĩ Thần Quân mới biết Tiểu Giải Trĩ đã gây họa, nhất thời sợ hãi, ông ấy nói cho Tiểu Giải Trĩ biết, nhân gian hiện giờ đã sớm không giống như năm đó nữa, ngay cả thần thú cũng phải rời khỏi cuộc sống ở nhân gian, mà lần này Tiểu Giải Trĩ lại thả con ác thú Cùng Kỳ vào nhân gian, dĩ nhiên sẽ gây ra một trận đại loạn, sau này bị truy cứu tới, sẽ khó thoát khỏi xử phạt.
Tiểu Giải Trĩ lúc này mới biết sợ, lập tức xung phong đi bắt Cùng Kỳ trở lại, Giải Trĩ Thần Quân thở dài, biết đây là ý trời, cũng không nói gì nhiều, chỉ ném ngọc tỳ hưu ra, nói với Tiểu Giải Trĩ, từ nay về sau, anh ta sẽ kế vị của ông, làm Giải Trĩ Thần Quân kỳ kế nhiệm, trông coi huyết mạch thần thú.
Tiểu Giải Trĩ tò mò hỏi, ngọc tỳ hưu là cái gì, những thần thú khác ở đâu? Giải Trĩ Thần Quân nói, huyết mạch thần thú rất hiếm, từ xưa đến nay, chỗ bọn họ chỉ còn có hai con, nhưng ở nhân gian, chắc hẳn vẫn còn thần thú khác đang ở ẩn trong nhân gian, cho nên, chờ sau này khi anh ta đi tới nhân gian, nhất định phải để ý hỏi thăm tình hình tung tích của những thần thú khác.
Còn ngọc tỳ hưu đó, vốn là bảo bối do thần thú Tỳ Hưu để lại nơi này, khi đi lên tiên giới, sẽ có một lối đi thông với nhân gian, có nó, thì có thể lui tới tự nhiên.
Nói xong, Giải Trĩ Thần Quân lập tức xé hư không, đi đến ma vực, ông ấy nói, Tiểu Giải Trĩ phạm lỗi, sẽ do ông ấy gánh chịu, cho nên, ông ấy phải đến nơi đó, chặn lại không gian mà Tiểu Giải Trĩ trong lúc vô tình đã làm rách, tránh cho ác thú khác chạy tới nhân gian.
Tiểu Giải Trĩ lúc này mới biết mình phạm sai lầm lớn, lại gây phiền toái lớn cho thiên địa như vậy, cảm thấy hối hận đã muộn, vì vậy anh ta lập tức dùng ngọc tỳ hưu mà Giải Trĩ Thần Quân cho để xé không gian, đi tới nhân gian, thề sẽ bắt được con ác thú Cùng Kỳ kia, đưa nó về quy án.
Giải Trĩ mới đến nhân gian, mặc dù tất cả đều rất lạ, khiến anh ta vô cùng tò mò, nhưng dựa vào trực giác nhạy bén trời sinh, nên đã nhanh chóng phát hiện được tung tích của ác thú Cùng Kỳ, vì vậy, cuộc rượt đuổi của Giải Trĩ Thần Quân mới nhậm chức và ác thú Cùng Kỳ cũng bắt đầu.
Trong hàng trăm năm, hai người họ truy đuổi chém giết không ngừng nghỉ, nhưng đều là người tám lạng kẻ nửa cân, ác thú Cùng Kỳ không thoát khỏi Giải Trĩ Thần Quân, mà Giải Trĩ Thần Quân cũng không thể bắt được ác thú Cùng Kỳ, hai người cứ không ngừng truy đuổi như vậy, cứ như vậy thời gian mấy trăm năm từ từ trôi qua.
Rồi có một ngày, ác thú Cùng Kỳ đột nhiên biến mất, Giải Trĩ Thần Quân cũng không tìm được Cùng Kỳ, sau hàng trăm năm truy đuổi, anh ta mới dần lĩnh ngộ được thiên đạo, vì vậy chui vào trong ngọc tỳ hưu, trở lại thế giới của mình, bế quan tu luyện.
Chẳng qua là ngọc tỳ hưu kia từ đây đã thất lạc ở nhân gian, chỉ vì lúc đó Giải Trĩ Thần Quân đưa ngọc tỳ hưu cho anh ấy, không có giải thích cặn kẽ, cho nên, Tiểu Giải Trĩ căn bản không biết, làm sao mới có thể mang nó vào thế giới của mình.
Cứ như vậy, năm tháng vội vã, trong nháy mắt đã trôi qua trăm năm, khi Giải Trĩ Thần Quân đã tu luyện xong, đến nhân gian lần nữa, thì mới phát hiện ngọc tỳ hưu kia đang ở trong một phòng trà ở nhân gian.
Sau đó mọi chuyện xảy ra đều hợp lí, Giải Trĩ Thần Quân gặp tôi, sau đó tìm được ác thú Cùng Kỳ, nhưng vì ngọc tỳ hưu lại bị thất lạc, nên anh ta không thể tìm được đường trở về, mãi đến khi bọn họ đánh nhau ở trong núi Tê Giác, gặp lại tôi, cuối cùng mới có thể về nhà.
Giải Trĩ Thần Quân kể cho tôi đầu đuôi câu chuyện này, nghe xong tôi không khỏi ngạc nhiên, hoa mắt, câu chuyện anh ta kể như là chuyện thần thoại xưa vậy, cái gì mà xé không gian, xuyên qua không gian, ma vực gì chứ.
Hơn nữa, theo như lời giải thích của anh ta, thì con ác thú Cùng kỳ kia chỉ là ấu thể, mà anh ta lúc ấy cũng chỉ có tu vi ngàn năm, điều này phù hợp với những gì mà Xà bà bà đã nói với tôi rằng Giải Trĩ chỉ có một ngàn năm đạo hạnh.
Nhưng tôi không hiểu, tại sao anh ta lại kể cặn kẽ chuyện này cho tôi như vậy, là vì cái gì, còn có…
Tôi đột nhiên nghĩ đến một chuyện đáng sợ, tôi vội vàng đứng lên, kinh ngạc nói:
- Nghe ý của anh, thì bây giờ không gian mà tôi đang ở, đã không phải là nhân gian, mà là dị giới?
Sử dụng phím mũi tên (hoặc A / D) để trở về chapter trước hoặc tới chapter tiếp theo